Từ một bác sỹ cứu người nay trở thành một bệnh nhân suy nhược

Bác sỹ Hoàng Công Lương
Bác sỹ Hoàng Công Lương

Từ một bác sỹ với trọng trách cứu người nay đã trở thành một bệnh nhân có dấu hiệu suy nhược và trầm cảm sau nhiều năm sống trong những cùng quẫn và bế tắc.

Nếu ai đó phải đối mặt với những cáo buộc về pháp lý nặng nề, trước sự kiện nhiều bệnh nhân bị chết, dù không phải lỗi chuyên môn của bác sỹ, với họ đã là những nỗi đau đớn và xót xa tột độ nhất trong đời, thì mấy người có thể đứng vững được trước các sức ép lớn đến nhường ấy đổ ập lên mình?

Với bác sỹ có lương tri, bệnh nhân tử vong là một nỗi đau khó thể nào tha thứ cho bản thân và nó sẽ đeo bám, ám ảnh suốt cuộc đời họ, cho đến khi chết. Không những thế, họ còn phải đối mặt với vòng lao lý tù tội, chôn vùi cả tương lai mới đang bắt đầu với họ, ai hiểu được những đớn đau và tuyệt vọng này của bác sỹ?

Nếu có sai sót về chuyên môn thì đó là một lẽ, nhưng những quy tắc nghề nghiệp đã được tuân thủ, và những lỗi dẫn tới cái chết thương tâm của chín nạn nhân lại là lỗi thuộc về quy trình hành chính. Đó là một vấn đề lớn đối với bị cáo về mặt pháp lý trong cấu thành tội phạm. Chủ thể này đã nằm ngoài yếu tố mặt khách quan (hành vi), và do đó, hậu quả của nó.

Các bác sỹ không được đào tạo để chuẩn hoá các thủ tục hành chính, mà họ được đào tạo về chuyên môn để cứu người trong bất kể tình huống và thời điểm nào. Trong khi những vấn đề về trách nhiệm của họ đã hoàn thành, thì sẽ không có lỗi của họ trong phạm vi nhiệm vụ của mình.

Tất nhiên rằng, bác sỹ Lương vẫn còn may mắn hơn những nạn nhân đã bị tước đi mạng sống trong vụ án đặc biệt nghiêm trọng này bởi họ cũng hoàn toàn vô tội, nhưng cũng chính vì thế, không thể tiếp tục đẩy những oan khiên lên tới đỉnh điểm của sự bi kịch và vượt quá ranh giới của luật pháp cho phép về sự cáo buộc cũng như sự chứng minh.

Với tất cả sự thận trọng của mình, tôi nghĩ rằng, việc tuyên vô tội cho bác sỹ Lương là hoàn toàn có cơ sở thực tế và căn cứ luật pháp. Một người sẽ không thể bị coi là phạm tội khi họ đã thực hiện các biện pháp chuyên môn (hành động – tác vi) đúng với chức phận của mình trong hoàn cảnh đã được thông báo và chuẩn bị từ trước.

Hệ thống tư pháp cần phải đảm bảo công lý cho bác sỹ trong trường hợp này, nếu không, bản án tuyên có tội với Lương, nó sẽ như nhát dao cắt thẳng vào những cánh tay của các bác sỹ trong tương lai và kể từ thời điểm này: họ có thể từ chối những lời kêu cứu của bệnh nhân để đảm bảo an toàn cho mình khi các quy trình hành chính chưa được thực hiện.

Nhưng như vậy cũng không thể giải quyết được vấn đề, vì rằng, những sự từ chối (bất tác vi – không hành động) đó, dù dưới hình thức và biểu hiện nào, cũng sẽ đẩy họ vào một sự cáo buộc khác đối với lỗi cố ý gián tiếp: biết trước và mặc dù không mong muốn nhưng vẫn bỏ mặc cho hậu quả xảy ra. Và vì thế, các bác sỹ, dù cố gắng đến đâu đi nữa trong các lựa chọn, đường nào cũng dẫn tới những hiểm hoạ, chỉ trừ khi họ trút bỏ chiếc áo blouse trắng khỏi thân mình để trở thành một con người khác.

Tôi vẫn hy vọng, ngày mai trời sẽ sáng.

Luật sư Lê Văn Luân/ Facebook

Répondre

Entrez vos coordonnées ci-dessous ou cliquez sur une icône pour vous connecter:

Logo WordPress.com

Vous commentez à l'aide de votre compte WordPress.com. Déconnexion /  Changer )

Photo Google

Vous commentez à l'aide de votre compte Google. Déconnexion /  Changer )

Image Twitter

Vous commentez à l'aide de votre compte Twitter. Déconnexion /  Changer )

Photo Facebook

Vous commentez à l'aide de votre compte Facebook. Déconnexion /  Changer )

Connexion à %s